Em là một con búp bê. Từ nhỏ em chỉ quan tâm tới hai việc lớn là ăn và học nhưng bây giờ em đã biết chơi game bài đổi ra thẻ, bố em làm cán bộ còn mẹ em mở đại lý bán hàng, anh em cũng vậy, đã lấy vợ và có cuộc sống ổn định trong nhà nước. Em sống trong một cuộc sống đầy đủ, gần như cuộc sống của em có quy trình…bố mẹ và anh trai luôn bảo vệ em, từ nhỏ bố mẹ cũng luôn dặn dò em phải sống khiêm tốn. Còn anh lại khác, bố anh bỏ nhà đi khi anh mới cấp 2, để lại một số nợ lên đầu mẹ anh và anh mà mãi sau này khi sắp hết thời sinh viên anh và mẹ mới trả hết.
anh-lan-25-127

Anh và em học cùng trường, anh hơn em 2 tuổi. Chúng ta gặp nhau vô tình trong đội tình nguyện. Anh làm em ấn tượng vì anh chơi game bài sắc tê rất giỏi, nhóm lửa, thổi cơm, nhặt rau, rán đậu anh đều biết làm hết, hồi đó nhìn anh toát lên một vẻ đảm đang, nhân hậu. Trong đội việc gì khó khăn, không ai làm anh đều đứng ra nhận, anh luôn cư xử như là anh lớn trong nhà, luôn dạy các em trong đội những gì anh học và có đươc trong cuộc sống. Anh rất hay kể những câu chuyện vui khi anh đi học, đi làm, chia sẻ những kí ức đẹp của anh trong thời học sinh, sinh viên…

Anh làm em ấn tượng vì anh chơi game bài sắc tê rất giỏi

Em còn nhớ lần đầu anh và em chạm mắt nhau là lúc em cùng anh chơi game bài tứ sắc, em rất mệt nhưng anh ở sau luôn động viên em, rồi bị trượt chân ngã, một mình anh kêu đội đi trước còn anh cõng em ngược xuống hơn 3 cây số đường. Em thì cứ chảy nước mắt còn anh thì mồ hôi như tắm nhưng anh vẫn cố cõng em về. Về tới nơi anh còn tự đi xin bông băng với chạy đi mua thuốc kháng sinh, ô xi già để sát trùng rồi băng cho em, cho em nghỉ ngơi anh lại chạy ngược lên cùng với đội…Từ ấy em cảm thấy có tình cảm hơn với anh.

anh-lan-25-126

Vì trong cuộc sống của em, xung quanh em là những người giàu, họ đối xử với nhau bằng những đồng tiền hết, ăn, chơi rồi đồ đạc họ đều dùng tiền, mua những thứ đắt tiền để thỏa mãn nhau, còn em lại muốn được sự quan tâm như anh, ngay cả bố mẹ em nhiều lúc cũng chỉ cho em tiền rồi kêu em thích mua gì thì mua.