Anh gửi bộ quần áo hoa tới không phải để chấm dứt quan hệ với tôi, mà là để tôi ghi nhớ, nếu tôi lấy chồng thì cũng chỉ có thể là anh. Anh nói tạm biệt, thực ra nó còn có nghĩa thứ hai, đó là tôi nhất định sẽ lại gặp anh.

Về đến nhà, Thư Hoài chăm sóc tôi cực kỳ chu đáo cẩn thận, chắc anh rất áy náy với tôi, sợ rằng tôi sẽ ra đi không nói một lời nào. Nhìn tôi anh lặng lẽ nói : “Như Bình, nếu em muốn đi, em có thể đi lúc nào cũng được, ngay bây giờ cũng không sao, những chuyện khác em không cần quan tâm nhiều, anh có thể giải quyết”.

anh lan 1 (337)

Tôi cười nói: “Không đâu, bây giờ không được, nhà anh đẹp như thế, lại còn miễn phí ăn ở, trong một lúc em không thể tìm ra chỗ nào có điều kiện tương tự. Thư Hoài, anh không trách em ăn nhiều, lại còn chiếm cả chiếc giường lớn của anh đấy chứ?”.

Tôi nợ anh, nên chỉ có thể cố gắng bù đắp lại. Tôi tự hứa với mình, chờ thêm một thời gian nữa, đến khi anh có thể giải thích với bố mẹ, tôi sẽ ra đi.

Chấm dứt quan hệ

Cuối cùng thì Thư Hoài cũng cười. Tôi nhìn anh: “Thư Hoài, anh thực sự rất đẹp trai, giàu có, lại sang trọng lịch lãm, trong công ty, rất nhiều người nói em câu được con rùa vàng đấy”.

Anh thở dài cười: “Em nghĩ là em có cần câu hả? Chỉ là tự nhiên thả xuống nước một cành cây, thế là con rùa này chủ động leo lên, thế mà em tự nhận là em câu”.

Tôi cười giòn tan : “Thư Hoài, thì ra khi anh thả thính cũng làm cho con gái thấy vui!”.

Thư Hoài trêu chọc tôi :  “Tại vì là em, chứ nếu là người khác chắc anh chẳng nói được gì đâu”.

anh lan 1 (338)

Tôi cười lớn, tôi cảm thấy không còn khoảng cách với Thư Hoài nữa :”Nhưng em nợ anh, em phải trả món nợ này. Mà có thể không trả được không nhỉ? Anh không được có ý nghĩ là sẽ lấy lãi của em đâu đấy”.

Thư Hoài cũng cười: “Lãi đã tính rồi, không trả không xong. Như Bình, cho dù sau này em đến với ai, nhưng anh vẫn luôn là ’chồng trước‘ của em rồi”.

Tôi thành thực nói, một thời gian nữa, tôi và anh sẽ “đường ai nấy đi”. Ninh Thanh cười đồng ý.