Trên người đều lạnh, đáy lòng Trang Anh đánh bài tá lả, Trang Anh khiếp sợ vén nhẹ chiếc chăn bông đang đặp trên người mình lên. Trang Anh sợ hãi thét lên, cô chui vào trong chăn, không thể ngăn nổi cơn run rẩy của cơ thể. Tiếng hét mang theo khủng hoảng và khiếp sợ vô tận. Khó trách cô cảm thấy người mình hơi lạnh, thì ra cô không mặc gì, thân thể dưới chăn trần truồng. Thậm chí ngay cả áo lót cũng không mặc, hoàn toàn trần như nhộng.

Ông trời ơi, cô đang làm gì vậy. Tối hôm qua cô uống say sao. Chẳng lẽ bị Trương Hàn đưa tới khách sạn, làm chuyện không nên làm.
anh-lan-33-294

Tiếng hét của Trang Anh, khiến Vũ Nhiên trong phòng tắm sợ hết hồn. Cô gái này này, khi tối hôm qua được nửa đường thì phun hết ra xe hắn, còn phun hết ra người mình, rồi loạn lên khiến hắn không lái nổi xe. Hắn không thể làm gì khác đành phải dừng lại ở một khác sạn gần đó, cở hết quần áo cô ra. Sáng ngày thứ hai hắn gọi phục vụ mua quần áo mang đến. Nhưng khi đi tắm, thì lại nghe thấy tiếng hét xé lòng của cô. Vũ Nhiên đánh bài solo, bất mãn đi ra ngoài, thì hắn ta thấy Trang Anh đang nằm trong chặn rồi gào lên.

Đáy lòng Trang Anh đánh bài tá lả

Cô gào cái gì chứ. Vũ Nhiên không nhịn được quát lớn. Trang Anh nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô ngừng hét, không phải giọng Trương Hàn, mà giống giọng của Vũ Nhiên. Sắc mặt tái nhợt của cô từ từ thò ra, nhìn vẻ mặt tức tối của Vũ Nhiên. Rối loạn trong lòng Trang Anh được dẹp yên ngay lập tức, không phải Trương Hàn, mà là Vũ Nhiên. Ngay cả cô cũng không biết đánh bài tiến lên offline, rõ ràng vẫn cảnh tượng đó, và chỉ đổi thành Vũ Nhiên, nhưng cô không thấy sợ nữa.

anh-lan-33-293

Thấy Vũ Nhiên mặc áo rộng bước ra từ phòng tắm, khuôn mặt tái nhợt của Trang Anh chuyển hồng. Anh tại sao tôi lại ở chỗ này, anh và tôi,  anh đã làm gì tôi. Trang Anh bối rối nói lắp. Cô siết chặt chiếc chăn bông, không muốn để cảnh đẹp bị lộ ra ngoài. Thấy vẻ căng thẳng của cô, Vũ Nhiên khịt mũi dè bìu: Giấu cái gì mà giấu, quần áo của cô cũng là tôi cởi đó.Trang Anh đánh bài rút tiền , đỏ tới mức không còn hình dạng: Vũ Nhiên, anh đã làm gì tôi. Khuôn mặt hồng rực lên, Trang Anh quát lớn.